MỐI
QUAN HỆ GIỮA CHIẾN LƯỢC “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” VỚI “TỰ DIỄN BIẾN”, “TỰ CHUYỂN
HÓA” TRONG NỘI BỘ
Mặt
Trời
Thuật ngữ
“diễn biến hòa bình” xuất hiện lần đầu trong đời sống chính trị thế giới vào
năm 1949, trong một bức thư mà ngoại trưởng Mỹ Dean Akison gửi Tổng thống
Truman đã sử dụng khái niệm “diễn biến hòa bình” để chỉ sự chuyển hóa các nước
xã hội chủ nghĩa thành tư bản chủ nghĩa do các nhà hoạch định chiến lược phương
Tây soạn thảo. Sau đó, nó tiếp tục được bổ sung và hoàn chỉnh thành chiến lược
vào cuối thập niên 80 của thế kỷ XX; là chiến lược của các thế lực phản động
quốc tế thực hiện dưới một phương thức mới, thủ đoạn mới, phi quân sự để chống
phá, đẩy lùi và đi tới xóa bỏ chủ nghĩa xã hội. Gần đây, nó có những biến thái
mới:
Chủ thể của
“diễn biến hòa bình” không chỉ là các thế lực thù địch, các nước đế quốc chủ
nghĩa mà còn cả các nước theo chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, bành trướng và bá
quyền. Theo đó, động cơ chính trị của “diễn biến hòa bình” đã chuyển từ đấu
tranh ý thức hệ là chính sang đấu tranh vì lợi ích dân tộc cục bộ là chính.
Phương thức hoạt động của “diễn biến hòa bình” tập trung vào tấn công mạng
thông tin; chuyển trọng tâm từ bên ngoài tác động vào trong các nước sang thúc
đẩy các hoạt động chống đối ngay bên trong nội địa là chính. “Diễn biến hòa
bình” đã phát triển đến đỉnh cao, đến mức có thể coi là một “công nghệ”, đó là
“công nghệ lật đổ”. Triệt để sử dụng các trang mạng xã hội trên internet và vai
trò của các tổ chức phi chính phủ để gieo mầm, thúc đẩy “xã hội dân sự”, khởi
động sự phản kháng của các phần tử chống đối ở trong nước biểu tình phản đối để
lật đổ chế độ. Mục tiêu chủ yếu của “diễn biến hòa bình” là làm thay đổi tính
chất quốc gia, dân tộc nước khác theo hướng có lợi cho chủ nghĩa đế quốc và
cường quyền về lợi ích địa - chính trị và địa - kinh tế thay vì mục tiêu chính
trị cực đoan.
“Tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa” xuất hiện lần đầu trong Văn kiện Đại hội XI của Đảng. Đến
Đại hội XII, Đảng ta nhận định: “Những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa” trong một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức và tệ quan liêu,
tham nhũng, lãng phí diễn biến phức tạp”. “Tự diễn biến” được hiểu là sự suy
đồi ngay từ nội bộ, sự thay đổi theo chiều hướng xấu, tiêu cực, xảy ra ở hai
phạm vi đối với cá nhân và tổ chức. “Tự diễn biến” đối với cá nhân là sự thay
đổi về nhận thức, quan điểm, tư tưởng theo chiều hướng tiêu cực, xấu đi, xa
rời, đi ngược lại chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, chính
sách của Đảng và Nhà nước. “Tự diễn biến” đối với tổ chức là những thay đổi ở
tầm vĩ mô về bản chất chính trị, thậm chí làm suy yếu và tan rã tổ chức đó. “Tự
diễn biến” của cá nhân có thể dẫn đến sự thay đổi của tập thể, tổ chức. “Tự
diễn biến” của tổ chức chi phối, áp đặt, điều khiển đối với cá nhân trong tổ
chức đó.
“Tự chuyển
hóa” là hậu quả tất yếu của “tự diễn biến” nếu không được phát hiện và ngăn
chặn kịp thời. Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) đã chỉ ra những biểu hiện “tự
diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, trong đó đáng chú ý nhất là: Phản bác,
phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và các nguyên tắc tổ chức
của Đảng; đòi thực hiện “đa nguyên, đa đảng”. Phủ nhận nền dân chủ, Nhà nước
pháp quyền xã hội chủ nghĩa; đòi thực hiện thể chế “tam quyền phân lập”, phát
triển “xã hội dân sự”. Phủ nhận nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ
nghĩa. Nói, viết, làm trái quan điểm, đường lối của Đảng, pháp luật của Nhà
nước. Hạ thấp, phủ nhận những thành quả cách mạng; thổi phồng khuyết điểm, xuyên
tạc lịch sử, bịa đặt, vu cáo các lãnh tụ. Kích động tư tưởng bất mãn, bất đồng
chính kiến, chống đối trong nội bộ. Lợi dụng và sử dụng các phương tiện thông
tin, truyền thông, mạng xã hội để nói xấu, bôi nhọ, hạ thấp uy tín, vai trò
lãnh đạo của Đảng, gây chia rẽ nội bộ, nghi ngờ trong cán bộ, đảng viên và nhân
dân. Phủ nhận vai trò lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng đối với
lực lượng vũ trang; đòi “phi chính trị hóa” quân đội và công an. Móc nối, cấu
kết với các thế lực thù địch, phản động và các phần tử cơ hội, bất mãn chính
trị để truyền bá quan điểm đối lập; vận động, tập hợp lực lượng để chống phá
Đảng và Nhà nước…
“Diễn biến
hòa bình” và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”có mối quan hệ khăng khít, không
tách rời và tác động lẫn nhau. Đó là mối quan hệ giữa khách quan và chủ quan,
giữa nhân tố bên ngoài và bên trong. “Diễn biến hòa bình” thúc đẩy “tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa”. Đến lượt nó “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” thúc đẩy
“diễn biến hòa bình”, trong đó “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là nhân tố bên
trong quan trọng nhất. Sự sụp đổ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu
đã khẳng định điều đó. Sau khi thua bằng súng đạn, các thế lực thù địch đã thực
hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” đối với Việt Nam. Do đó, Đảng nhấn mạnh
phải kiên quyết đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu và hoạt động đấu tranh chống
“diễn biến hòa bình” và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, ngăn
chặn, đẩy lùi “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Đại hội XII của Đảng chỉ rõ:
“Đấu tranh, ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo
đức, lối sống; ngăn chặn, đẩy lùi những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa”. Tăng cường đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động “diễn biến hòa
bình” của các thế lực thù địch; chủ động ngăn chặn, phản bác các thông tin,
quan điểm xuyên tạc, sai trái, thù địch”.
Tóm lại,
“diễn biến hòa bình” và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có quan hệ chặt chẽ với
nhau, tác động lẫn nhau, đó là mối quan hệ giữa nhân tố khách quan và nhân tố
chủ quan, trong đó nhân tố chủ quan là quan trọng nhất. Phải tăng cường đấu
tranh ngăn chặn, đẩy lùi “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, đồng
thời phải đẩy mạnh đấu tranh chống “diễn biến hòa bình”. Làm tốt cuộc đấu tranh
này, chúng ta sẽ bảo vệ được Đảng, được chế độ, đưa đất nước vững bước trên con
đường đi lên chủ nghĩa xã hội./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét