Đấu tranh với các quan
điểm sai trái, thù địch
phủ nhận vai trò lãnh
đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam
Hoa
Súng
Sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là nhân
tố hàng đầu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng, đó là nhận định không chỉ
của Đảng, Nhân dân ta mà còn là của bạn bè quốc tế. Thực tiễn lịch sử cho thấy,
quá trình ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam là một tất yếu khách quan. Sự ra
đời đó không chỉ là ý chí đơn thuần của các nhà hoạt động cách mạng mà là sản
phẩm của lịch sử. Từ khi ra đời, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn là đội tiên phong,
lãnh tụ chính trị của giai cấp công nhân và toàn thể dân tộc Việt Nam, là người
lãnh đạo và tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Qua sự “sàng lọc”
khắc nghiệt của lịch sử những thập niên đầu thế kỷ XX, dân tộc Việt Nam, nhân
dân Việt Nam đã lựa chọn Đảng Cộng sản Việt Nam là người duy nhất dẫn dắt mình
đi đến tương lai hạnh phúc. Như vậy, cần khẳng định rằng, Việt Nam đã từng có
thời kỳ lịch sử nhiều đảng cùng tham gia lãnh đạo cách mạng, nhưng chỉ có Đảng
Cộng sản Việt Nam là cách mạng nhất, chân chính nhất, đủ bản lĩnh lãnh đạo cách
mạng nước ta. Chế độ chính trị một đảng lãnh đạo là do nhân dân ta lựa chọn từ
chính những trải nghiệm trong quá trình lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc,
kháng chiến chống xâm lược và trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc. Dưới sự
lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự nghiệp cách mạng nước ta đã
đem lại những quyền cơ bản nhất cho quốc gia, dân tộc và toàn thể nhân dân Việt
Nam thực sự được làm chủ cuộc sống của mình, được sống trong tự do, hạnh phúc.
Trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, mục tiêu nhất quán của các thế lực thù
địch là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản và chế độ xã hội chủ nghĩa
Việt Nam, hướng lái Việt Nam phát triển đi theo quỹ đạo tư bản chủ nghĩa. Để
thực hiện âm mưu trên, các thế lực thù địch xác định phá hoại tư tưởng là đột
phá khẩu, là con đường ngắn nhất và hiệu quả nhất, trong đó hướng trọng điểm là
tập trung công kích, phủ nhận, làm mất uy tín tiến tới lật đổ và loại bỏ vai
trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với hệ thống chính trị và xã hội,
đồng thời từng bước tạo dựng cơ sở tư tưởng và xã hội nhằm xác lập chế độ chính
trị đa nguyên, đa đảng theo mô hình dân chủ tư sản ở Việt Nam. Hệ thống quan
điểm sai trái, thù địch phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam
tập trung vào vấn đề sau:
Ở góc độ lịch sử, các thế lực thù địch và cơ
hội chính trị tập trung xuyên tạc, phủ nhận lịch sử và thành quả đấu tranh cách
mạng vẻ vang của Nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng. Chúng quy chụp Đảng có
nhiều sai lầm trong quá khứ và dù quá khứ có làm được một số việc thì bây giờ
chuyển sang thời kỳ mới, Đảng đã hết vai trò lịch sử, không còn đủ khả năng để
độc quyền lãnh đạo đất nước. Chúng viện dẫn phiến diện và xuyên tạc thực tiễn
lịch sử để cố chứng minh chế độ một đảng lãnh đạo là “sai lầm”, rằng nếu không
có Đảng Cộng sản Việt Nam trên chính trường thì dân tộc ta không phải tiến hành
mấy cuộc chiến tranh lâu dài và đau thương như thế; và rằng, nếu Đảng Cộng sản
Việt Nam không “tiếm quyền” thì Việt Nam đã đứng trong hàng ngũ các nước phát
triển từ lâu.
Bên cạnh đó, ở góc độ thực tiễn, chúng cường điệu một số hạn chế, khuyết điểm
trong công tác lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước, nhất là một số hiện
tượng đơn lẻ, biến nó thành phổ biến, tất yếu của chế độ một đảng lãnh đạo, rồi
quy kết vào cái gọi là “lỗi hệ thống” - ám chỉ hệ thống chính trị do một đảng
lãnh đạo; đổ lỗi cho Đảng ta về sự tụt hậu kinh tế so với những nước láng giềng
như “tập trung nỗ lực vào vấn đề chính trị, thay vì vấn đề kinh tế”, “sợ hao
mòn quyền kiểm soát về chính trị và kinh tế của Đảng”.
Sử dụng triệt để những chiêu bài “dân chủ”,
“đa nguyên” để cổ vũ sự bất đồng ý kiến về quan điểm trong Đảng, rồi lợi dụng
sự bất đồng đó để chia rẽ Đảng thành những phe phái đối lập; các thế lực chống
cộng tập trung đánh vào các nguyên tắc tổ chức và sinh hoạt đảng, đặc biệt là
vào nguyên tắc tập trung dân chủ; mà theo chúng “hầu hết các đảng cộng
sản trên thế giới đã từ bỏ, vì thế thực chất, sự tập trung quyền lực bao giờ
cũng đưa tới chỗ triệt tiêu dân chủ. Dân chủ nhiều nhất, chỉ trở thành đồ rởm,
chỉ có tác dụng trang trí cho sự tập trung quyền lực”. Chúng xuyên tạc rằng
nguyên tắc tập trung dân chủ đến nay đã lỗi thời, thực hiện tập trung dân chủ
sẽ dẫn tới mất dân chủ trong Đảng, làm cho Đảng rơi vào quân phiệt, độc đoán,
độc tài; ra sức tán dương và khuyến khích thực hiện dân chủ, tự do, dân chủ cực
đoan, trong đảng nên có nhiều phe nhóm đối lập, để bàn bạc, tranh luận, đấu
tranh.
Chúng tập trung ve vãn, tâng bốc, lôi kéo, mời
chào, tặng cho đủ thứ danh hiệu mỹ miều những kẻ phản bội lý tưởng xã hội chủ
nghĩa, cơ hội, hữu khuynh, xét lại, những hành động chống Đảng, chống chế độ.
Còn những người đảng viên chân chính thì bị nhạo báng, chế giễu là bảo thủ,
cứng nhắc, là giáo điều, nịnh hót. Từ đó, chúng đối lập những người lãnh đạo
Đảng với đông đảo đảng viên, chia rẽ lớp đảng viên này với lớp đảng viên khác,
mưu toan gây ra mâu thuẫn nội bộ. Chúng tung ra luận điệu trong Đảng có phe
phái khác nhau, dựng chuyện “đấu đá cung đình” trong các dịp diễn ra các sự
kiện chính trị quan trọng nhằm kích động gây chia rẽ lãnh đạo cấp cao của
Đảng...
Các thế lực thù địch đưa ra luận điệu độc đảng
là độc tài, độc đoán, là thủ tiêu dân chủ, thủ tiêu động lực phát triển đất
nước; là một Đảng được tổ chức theo mô hình phát xít, mắc bệnh sùng bái với quá
khứ. Chúng kêu gọi: “Từ bỏ độc quyền lãnh đạo là vấn đề căn bản vì đó là then
chốt của chế độ dân chủ. Đảng Cộng sản Việt Nam cho mình cái quyền đứng trên
dân tộc, cái đó không ai chịu chấp nhận”; rằng “độc tài, đảng trị là cái gốc
sai lầm của nhà cầm quyền Việt Nam hiện đại”; rằng “Đảng chỉ nên giữ vai trò
lãnh đạo chính trị, không nên và không thể lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối”...
Từ đó, chúng tung ra luận thuyết “đa nguyên
chính trị, đa đảng đối lập tốt hơn chế độ một đảng lãnh đạo”, cố chứng minh
“chế độ một đảng duy nhất lãnh đạo là đối lập với dân chủ, đồng nhất với độc
tài, cản trở sự phát triển”, còn “đa nguyên, đa đảng sẽ khơi dậy sự sáng tạo
của toàn dân, tốt hơn cho sự phát triển của xã hội”. Chúng yêu cầu Đảng tự
nguyện rời bỏ vai trò lãnh đạo, vì theo chúng: “Đảng chỉ giỏi lãnh đạo trong
chiến tranh, còn trong xây dựng kinh tế thì nên trao quyền cho lực lượng chính
trị khác”.
Gần đây, các loại đối tượng chống đối chính
trị còn triệt để lợi dụng các sự kiện pháp lý quan trọng như sửa đổi, bổ sung
Hiến pháp; thảo luận, sửa đổi, bổ sung, ban hành các văn bản quy phạm pháp luật
quan trọng trên các lĩnh vực để tập trung tuyên truyền các luận điệu chính trị
phản động nhằm bác bỏ “tính chính danh”, “tính hợp pháp, hợp hiến” và “tính
chính đáng” về vai trò lãnh đạo của Đảng đối với hệ thống chính trị và xã hội.
Chúng tập trung phê phán, đả kích hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa của Nhà
nước ta, so sánh khập khiễng, vô căn cứ, không có thực tiễn đặc thù lịch sử của
Việt Nam với hệ thống chính trị các nước khác. Thông qua đó, chúng phủ nhận vai
trò lãnh đạo của Đảng, đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp và các điều khoản khác liên
quan; hướng lái hệ thống pháp luật rập khuôn, máy móc với mô hình chính trị
nước ngoài, xa lạ với thực tiễn Việt Nam, chủ yếu là mô hình tam quyền phân
lập. Khi không đạt được mục đích, chúng lại quay sang luận điệu cũ rích và lạc
hậu “con đường thứ ba” để tác động chuyển hóa mô hình chính trị và pháp luật
nước ta.
Hoạt động tuyên truyền các quan điểm sai trái,
thù địch phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với hệ thống
chính trị và xã hội được các thế lực chống cộng và cơ hội chính trị ráo riết
tiến hành và ngày càng trở nên nguy hiểm, hậu quả khó lường. Đây là một trong
những nhân tố có thể tạo ra nguy cơ dẫn đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” ở
Việt Nam, nếu không kiên quyết đấu tranh ngăn chặn. Trong thời gian tới, đặc
biệt là trong giai đoạn tiến hành các hoạt động chuẩn bị cho Đại hội Đại biểu
toàn quốc lần thứ XIII của Đảng, chúng sẽ tăng cường hơn nữa các hoạt động
chống phá nhằm vào vai trò lãnh đạo của Đảng để phá hoại an ninh chính trị nội
bộ, tác động hướng lái chủ trương, đường lối chính sách và nhân sự của Đảng với
mức độ quyết liệt hơn và công khai, trắng trợn hơn. Vì vậy, để bảo vệ vững chắc
vai trò lãnh đạo của Đảng cần làm tốt những nội dung sau:
Một là, về quan điểm, cần kiên trì khẳng định,
đồng thời giữ vững và củng cố vững chắc vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối
với hệ thống chính trị và toàn xã hội trong bất kỳ hoàn cảnh nào; không chấp
nhận đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập và kiên quyết đấu tranh với những quan
điểm tư tưởng chính trị đòi đa nguyên, đa đảng.
Hai là, xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh
nhằm giữ vững và tăng cường vai trò lãnh đạo của Đảng đối với hệ thống chính
trị và xã hội; bảo đảm cho chủ trương, đường lối của Đảng đi đúng định hướng xã
hội chủ nghĩa, thể hiện được bản chất cách mạng và khoa học của giai cấp công
nhân; phù hợp với quy luật khách quan và thực tiễn của đất nước trong từng thời
kỳ của cách mạng; phản ánh được ý chí, tâm tư, nguyện vọng của Nhân dân.
Ba là, phát hiện kịp thời những tư tưởng đối
lập do các thế lực thù địch, những phần tử cơ hội trong bộ máy lãnh đạo Đảng,
Nhà nước, lực lượng vũ trang; xử lý kịp thời và nghiêm minh theo pháp luật đối
với các hoạt động phá hoại, không để các thế lực thù địch tạo dựng ngọn cờ tập
hợp được lực lượng. Tăng cường lãnh đạo và quản lý các hoạt động báo chí, xuất
bản, phát thanh, truyền hình, internet, các cuộc hội thảo, việc hợp tác nghiên
cứu khoa học xã hội về những vấn đề tôn giáo, dân tộc, dân chủ, nhân quyền...
Không xảy ra sơ hở để bên ngoài có thể lợi dụng thu thập bí mật, xuyên tạc,
truyền bá quan điểm tư tưởng thù địch và kích động phá hoại. Đồng thời, đẩy
mạnh đấu tranh, vô hiệu hóa các trang mạng xã hội có nội dung xấu; tăng cường
giáo dục, đối thoại với những người có quan điểm sai trái, ngăn chặn sự tác
động của bọn phản động bên ngoài, không đẩy họ vào thế đối địch, đồng thời kiên
quyết xử lý những trường hợp đã “diễn biến” từ ta sang địch.
Bốn là, kiên quyết phê phán, bác bỏ các quan
điểm tư tưởng và ý đồ thực hiện "đa nguyên chính trị, đa đảng đối
lập"; kiên trì và tăng cường đấu tranh phê phán hệ tư tưởng tư sản, tư
tưởng xã hội - dân chủ, chủ nghĩa thực dụng. Kiên quyết bảo vệ Cương lĩnh,
đường lối chính trị của Đảng, đặc biệt là mục tiêu, lý tưởng, con đường mà
Đảng, Bác Hồ và Nhân dân ta đã lựa chọn; phát triển đường lối đổi mới theo định
hướng xã hội chủ nghĩa. Đấu tranh bảo vệ nguyên tắc tổ chức và hoạt động, mối
quan hệ giữa các thiết chế quyền lực của nhà nước xã hội chủ nghĩa; có biện
pháp thiết thực củng cố và phát triển mối quan hệ giữa Đảng, Nhà nước với các
thành tố trong hệ thống chính trị và Nhân dân.
Năm là, tiếp tục nghiên cứu một cách có hệ
thống những luận điểm sai trái, thù địch phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng để
luận chứng bác bỏ có sức thuyết phục từng luận điểm. Trên cơ sở đó, huy động và
phát huy sức mạnh tổng hợp của các binh chủng hợp thành trên mặt trận tư tưởng
- văn hóa tiến hành phản bác kịp thời, có hiệu quả các quan điểm sai trái, thù
địch, với các luận điệu phủ nhận, xuyên tạc chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ
Chí Minh, xuyên tạc đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách, pháp luật của
Nhà nước; vạch trần thủ đoạn thổi phồng những sơ hở, yếu kém của Đảng, Nhà nước
ta trong công tác xây dựng Đảng, trong quản lý kinh tế - xã hội nhằm kích động
tâm lý bất mãn, chống đối, chia rẽ nội bộ, chia rẽ khối đại đoàn kết dân
tộc.
Lợi dụng những hạn chế, khuyết điểm của một số
chính quyền ở cơ sở trong thực hiện chủ trương, chính sách để nói xấu, công
kích Đảng và Nhà nước, không phải là hành động “vì dân”, “vì nước”, mà là hành
động “đục nước béo cò”, làm tổn hại đến sự ổn định chính trị - xã hội, đến
nguyện vọng và lợi ích chính đáng của Nhân dân. Không phải vì những khuyết
điểm, hạn chế nào đó; không phải vì sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo
đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên; cũng không phải vì việc giải
quyết chưa tốt một vụ việc nào đó mà có thể bất mãn chế độ, chống đối lại Đảng
và Nhà nước.
Điều đúng đắn hiện nay trong bối cảnh chuẩn bị
tổ chức đại hội Đảng các cấp tiến tới Đại hội XIII của Đảng là: mọi người Việt
Nam đều phải chung vai gánh vác cùng với Đảng, Nhà nước và Nhân dân thực hiện
thắng lợi sự nghiệp đổi mới, đưa đất nước tiếp tục đi lên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét