THỦ ĐOẠN CHỐNG PHÁ ĐẠI HỘI XIII CỦA ĐẢNG
Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ
XIII của Đảng là sự kiện chính trị có ý nghĩa trọng đại của đất nước. Thời điểm
đại hội cận kề, các thế lực thù địch càng tăng cường các hoạt động chống phá,
tung ra luận điệu xuyên tạc, sai trái nhằm làm suy giảm niềm tin, phá hoại Đại
hội XIII của Đảng.
Hiện nay, các thế lực thù địch tung
ra nhiều bài viết, video clip với lập luận, tuyên truyền, cổ vũ cho việc từ bỏ
chủ nghĩa Mác-Lênin hòng làm lung lay, phủ nhận nền tảng tư tưởng, lý luận của
Đảng. Để phủ định học thuyết Mác-Lênin, trên đài BBC, RFA, VOA, các trang phản
động, mạng xã hội Facebook, YouTube…; không ít ý kiến cho rằng, chủ nghĩa
Mác-Lênin là phản dân chủ, việc kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin là một sai lầm từ
lý luận đến thực tiễn. Lợi dụng thời điểm Đảng lấy ý kiến góp ý toàn dân vào dự
thảo Báo cáo Chính trị, họ đưa ra các kiến nghị bằng nhiều hình thức, như “trao
đổi”,“gửi thư”,“góp ý cho Đại hội XIII”… rằng, Đại hội XIII là thời cơ để đổi
mới chính trị theo hình thức đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, xây dựng nhà
nước dựa trên nền tảng “xã hội dân sự”.
Lợi dụng những hiện tượng tiêu cực,
hạn chế trong đời sống xã hội như sự cố môi trường biển miền Trung, tình hình
phức tạp trên Biển Đông, một số dự án chậm tiến độ, sự việc Đồng Tâm, vụ án
hình sự Hồ Duy Hải…, họ xuyên tạc vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng, quy kết
“Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo tạo khủng hoảng toàn diện”, “đất nước lâm
nguy”, “tình thế hiểm nghèo”, dẫn đến “Sự thất bại nghiêm trọng xây dựng CNXH,
thực hiện công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước”… Từ đó dùng các lời lẽ
“khẩn thiết”, “thiết tha” kiến nghị, rằng: Chừng nào ở Việt Nam chỉ có độc tài,
độc đảng lãnh đạo thì chừng đó không thể nói tới một nền dân chủ chân chính
được; ở Việt Nam muốn phát triển, muốn có dân chủ thực sự thì phải hội nhập vào
xu thế đa đảng, dân chủ như nước ngoài. Xét về bản chất, đây là những quan điểm
sai trái, phi lịch sử, phản khoa học. Họ chống phá Đại hội XIII, tấn công trên
nhiều lĩnh vực, phương diện khác nhau, song chung quy lại, mục đích mà họ hướng
tới: Hướng lái đất nước đi theo con đường tư bản chủ nghĩa.
Trong mấy chục năm qua, công cuộc
đổi mới đã giành được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử, thay đổi một
cách căn bản, toàn diện bộ mặt của đời sống, xã hội đất nước ta. Nước ta
đã ra khỏi khủng hoảng kinh tế - xã hội và tình trạng kém phát triển; từ đó đẩy
mạnh công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa để sớm đưa nước ta cơ bản trở
thành nước công nghiệp phát triển theo hướng hiện đại. Cũng như đổi mới nói
chung, đổi mới kinh tế luôn đứng trước thời cơ và thách thức, thuận lợi và khó
khăn, có lúc khó khăn, thách thức còn lớn hơn cả thuận lợi, thời cơ. Nhưng
rồi bằng sự phấn đấu quyết liệt của Đảng, Nhà nước và nhân dân, kinh tế vĩ mô
được ổn định, nhịp độ tăng trưởng đạt mức cao, đời sống được nâng lên; dịch
bệnh COVID-19 đặt thế giới vào khủng hoảng nghiêm trọng, đất nước ta đã phát
huy được tinh thần đoàn kết, chung sức, đồng lòng; tính ưu việt của chế độ, vai
trò Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý và sự làm chủ của nhân dân tạo ra sức mạnh
để vượt qua đại dịch. Vẫn biết khó khăn, thách thức còn nhiều, nhưng không
thể vì thế mà nói kinh tế đất nước đang chìm trong “khủng hoảng trầm trọng”,
“đất nước lâm nguy”, “tình thế hiểm nghèo”… như các đối tượng rêu rao. Cũng
trong mấy chục năm qua, ở Việt Nam, đổi mới chính trị luôn gắn liền với đổi mới
kinh tế, hơn thế nữa còn giữ vai trò dẫn dắt, chỉ đường cho đổi mới kinh
tế.
Đổi mới chính trị, Đảng, Nhà nước và
nhân dân đã có nhiều cố gắng đạt được kết quả đáng ghi nhận trong xây dựng nền
dân chủ XHCN, khối đại đoàn kết dân tộc, xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN của
dân, do dân và vì dân; xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, nâng cao năng lực
và sức chiến đấu… Đổi mới chính trị là đổi mới, tập trung vào những nội dung
cụ thể như vậy chứ không thể đổi mới chính trị là thay đổi thể chế chính trị,
mục tiêu, con đường đi lên CNXH, vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà
nước. Mục tiêu, con đường cách mạng vô sản, thể chế chính trị là sự lựa chọn
của lịch sử, dân tộc và nhân dân. Vai trò lãnh đạo của Đảng là bài học xuyên
suốt chiều dài lịch sử, là nhân tố tổ chức và quyết định mọi thắng lợi của cách
mạng Việt Nam trong quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đó là bài học lịch sử
được đúc kết từ thực tiễn cách mạng dân tộc.
Đa nguyên chính trị, đa đảng không
phải là giá trị phổ quát của nhân loại, đồng thời không phải là thực tế hiện
hữu trong tất cả mọi thời kỳ của một quốc gia dân tộc. Nó có thể đúng và phù
hợp với quốc gia – dân tộc này, nhưng cũng có thể không đúng và không phù hợp
với quốc gia – dân tộc khác. Sự lãnh đạo, vai trò cầm quyền của Đảng Cộng
sản Việt Nam không tự nhiên mà có và không phải cứ tự nhận mà được. Đây là kết
quả của một quá trình đấu tranh lâu dài của toàn Đảng. Đảng đã tập hợp và xây
dựng khối đại đoàn kết dân tộc đứng lên giành chính quyền, lập nên chế độ chính
trị mới, vừa xây dựng và bảo vệ Tổ quốc mà mục tiêu là chủ nghĩa cộng sản.
Nhiều người đặt câu hỏi: Thế lực thù
địch hướng lái, “đấu tranh” đòi Đảng từ bỏ nền tảng tư tưởng, Cương lĩnh, đường
lối về CNXH, họ là ai? Đó là phần tử cơ hội chính trị, những đối tượng đội lốt
“yêu nước”, đội lốt các nhà đấu tranh vì “dân chủ”, “nhân quyền”,“xã hội dân
sự” trong nước được hình thành trong quá trình cách mạng giải phóng dân tộc và
xây dựng CNXH ở Việt Nam. Theo phân tích của GS. TS Trương Giang Long,
nguyên Giám đốc Học viện Chính trị CAND thì hiện nay, cơ hội chính trị có thành
phần đa dạng, phức tạp. Họ thường là:
(1) Đối tượng đã bị xử lý trong các
vụ án chính trị trước đây nay tiếp tục hoạt động chống đối trở lại, như số đối
tượng trong các vụ án chống Đảng, Nhà nước XHCN, chính quyền nhân dân. (2) Một số đối tượng là đảng viên
trong bộ máy Nhà nước có quá trình tham gia cách mạng, có người từng giữ cương vị
chủ chốt trong Đảng, sỹ quan cao cấp trong lực lượng vũ trang. Nhận thức quan
điểm chính trị của họ đối lập với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh,
chủ trương đường lối chính sách của Đảng, phản bội lại mục tiêu, lý tưởng Cộng
sản, phản bội Tổ quốc. (3) Một bộ phận là trí thức, văn
nghệ sỹ, cán bộ trẻ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, bị mua
chuộc, lôi kéo, bất mãn, trở cờ quay lưng lại với lợi ích dân tộc, đất nước,
nhân dân. (4) Một số chức sắc núp bóng dưới
những hình thức tôn giáo khác nhau, lợi dụng vào tôn giáo kích động, lôi kéo
quần chúng nhân dân xuyên tạc nền tảng tư tưởng, đường lối, chính sách của
Đảng, pháp luật của nhà nước, có những hoạt động chống Đảng, chống chế độ.
Đó là phần tử, các tổ chức phản động
được hình thành từ nhiều loại đối tượng trong chế độ cũ hoạt động đối lập với
sự lãnh đạo của Đảng và chế độ; nhiều đối tượng tiêu cực, bất mãn, bị các thế
lực thù địch lợi dụng, kích động, lôi kéo vào hoạt động chống Đảng Cộng sản và
chế độ XHCN; hình thành các hội đoàn chống cộng, tổ chức phản động trong và
ngoài nước, trực tiếp chống phá và hà hơi, tiếp sức “nội công, ngoại hợp”. Đó
là những cá nhân, tổ chức, chính thể có quan điểm, hành động, việc làm khác,
đối lập với nền tảng tư tưởng, chủ trương, đường lối của Đảng, pháp luật Nhà
nước, có hoạt động đi ngược lại với lợi ích dân tộc, đất nước và nhân dân Việt
Nam. Trong số những dạng trên, điều đáng lưu ý là những đối tượng cơ hội chính
trị từng là những cán bộ nắm giữ chức vụ cao trong bộ máy Đảng và Nhà nước ta.
Có đối tượng là nhà văn, nhà thơ, nhà sử học, nhà khoa học, nhà báo. Họ có
trình độ chuyên môn cao, có kiến thức xã hội rộng và do đó có uy tín trong giới
chuyên môn, có ảnh hưởng nhất định tới một số bộ phận cán bộ, đảng viên và quần
chúng nhân dân. Thậm chí, có những đối tượng mà phạm vi ảnh hưởng vượt ra
ngoài nước. Họ được dư luận quốc tế quan tâm, có quan hệ sâu rộng, có khả năng,
điều kiện và có ý thức tìm hiểu, nắm bắt, thu thập tin tức, tài liệu có liên
quan tới các vấn dư luận đặc biệt quan tâm và triệt để khai thác để tuyên
truyền, xuyên tạc, gây chia rẽ nội bộ, hạ uy tín của Đảng và Nhà nước, phục vụ
cho hoạt động chính trị phản động, lấy cớ “dân chủ”, “nhân quyền”; liên kết với
các tổ chức phản động lưu vong, nuôi ý đồ thành lập, công khai hoá tổ chức
chính trị đối lập. “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, lực lượng bên trong kết
hợp, móc nối, câu kết, ủng hộ, khích lệ, cổ vũ, giúp đỡ với cá nhân, tổ chức
bên ngoài để thực hiện “diễn biến hòa bình”, bạo loạn, lật đổ chống phá Đảng và
chế độ XHCN ở Việt Nam.
Những âm mưu, thủ đoạn các thế lực
thù địch tập trung chống phá, “diễn biến hòa bình” đối với cách mạng Việt Nam
có thể tổng quát phương châm của họ là: lấy chống phá về chính trị, tư tưởng
làm khâu đột phá; lấy mua chuộc kinh tế làm mũi nhọn; lợi dụng vấn đề dân chủ,
nhân quyền, dân tộc, tôn giáo làm ngòi nổ; dùng ngoại giao để hỗ trợ, hậu thuẫn.
Đối với “chiến dịch” chống phá Đại hội XIII của Đảng, âm mưu, phương thức, thủ
đoạn của họ thể hiện ở một số điểm sau đây:
Một là, xuyên tạc bản chất ưu việt
của chế độ XHCN, thể chế chính trị ở Việt Nam, hướng lái từ bỏ mục tiêu, con
đường đi lên CNXH. Đây là cái đích trong chiến lược “diễn biến hoà bình”; tác
động vào nhận thức, nội bộ nhằm thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá”, hiện
thực hóa mục tiêu chệch hướng XHCN, thủ tiêu chế độ xã hội, lật đổ vai trò lãnh
đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước pháp quyền XHCN ở Việt Nam.
Hai là, xuyên tạc nền tảng tư tưởng,
chủ trương, đường lối của Đảng, công tác cán bộ, nhân sự Đại hội XIII, thực
tiễn công tác phòng, chống tham nhũng của Đảng trong nhiệm kỳ qua… suy diễn
xuyên tạc, vẽ ra tình cảnh “khủng hoảng toàn diện”, “tình thế hiểm nghèo”, “Tổ
quốc lâm nguy”, “nội bộ lục đục, mất đoàn kết”… Thực tế chỉ là ngụy tạo để đòi
hỏi phải “cải cách”, “đổi mới” chính trị từ gốc là từ bỏ nền tảng tư tưởng, chủ
nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh chính trị, đường lối của
Đảng.
Ba là, với luận điệu sai trái, thù
địch nêu trên, họ nhằm tạo nhận thức sai lệch, mơ hồ, hoài nghi, hoang mang,
dao động, tác động vào niềm tin của cán bộ, đảng viên, nhân dân vào vai trò
lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước. Kích động người dân, nhất là phần
tử cơ hội, bất mãn, khoét sâu yếu kém, hạn chế, bất cập, tạo tâm lý bức xúc,
chống đối, mất an ninh, trật tự trong đời sống xã hội.
Bốn là, phương thức của họ là triệt
để lợi dụng kênh truyền thông internet, mạng xã hội, các trung tâm truyền
thông, các trang mạng, blog hải ngoại tạo thành “chiến dịch” đồng loạt, “tiền
hô hậu ủng”, cổ suý, hậu thuẫn, tuyên truyền, xuyên tạc đánh vào nhận thức, tâm
lý người dân theo kiểu “mưa dầm thấm lâu”, “góp gió thành bão”.
Năm là, lợi dụng sự kiện có thật,
khoét sâu vào những thiếu sót, yếu kém, hạn chế trong đời sống xã hội để tạo cớ
xuyên tạc, vu cáo như: Các vụ án kinh tế, tham nhũng, tình hình Biển Đông, sự
cố môi trường, vụ việc Đồng Tâm, dịch bệnh, vụ án Hồ Duy Hải, Lương Hữu
Phước... Trên cơ sở đó, suy diễn, xuyên tạc theo chiều hướng tiêu cực, nhằm tạo
ra những nhận thức lệch lạc, tâm lý bức xúc, ức chế, bất mãn đối với chế độ,
chính quyền; kích động hành vi chống đối, biểu tình, bạo loạn, lật đổ.
Sáu là, củng cố các tổ chức đội lốt
“dân chủ”, “nhân quyền”, “xã hội dân sự”, mua chuộc, lôi kéo, tập hợp lực
lượng, tổ chức, kêu gọi biểu tình trái pháp luật. Phương châm của họ là “tích
tiểu thành đại”, các hoạt động, tập hợp lực lượng đủ lớn, đủ mạnh, thúc đẩy các
cuộc biểu tình, “cách mạng đường phố”, “cách mạng màu” là sức ép, phương thức
để lật đổ thể chế chính trị, vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà
nước. Rõ ràng đây là những âm mưu thâm độc, nguy hiểm với phương thức, thủ đoạn
hết sức tinh vi, mỗi cán bộ, đảng viên, nhân dân cần phải đề cao cảnh giác,
nhận diện, đấu tranh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét