TỰ DO BÁO CHÍ Ở VIỆT NAM
-SỰ THẬT KHÔNG THỂ PHỦ
NHẬN
Ngày 04/5/2019 trên VOA
Tiếng Việt và một số trang mạng chống cộng cực đoan có đăng bài phóng vấn
Nguyễn Văn Hải (có biệt danh là Hải “điếu cày”) - một kẻ vi phạm pháp luật Việt
Nam và đã bị luật pháp Việt Nam xử lý theo quy định, sau khi được hưởng lượng
khoan hồng của Nhà nước Việt Nam, Hải “điều cày” đã “vinh dự” được quan thày
tạo điều kiện sang định cư tại xứ sở “Cờ hoa tự do” - Mỹ. Tại bài phỏng vấn
này, VOA và Hải “điếu cày” cho rằng: ở Việt Nam không có tự do báo chí và Nhà
nước Việt Nam “tìm mọi cách áp đặt
những rào cản, luật lệ để khống chế truyền thông tự do”(!).
Cần nói ngay rằng, tự do
báo chí ở Việt Nam là một hiện thực khách quan không thể phủ nhận. Nhà nước
Việt Nam đảm bảo cho các công dân thực hành tốt quyền tự do báo chí theo quy
định của luật pháp quốc tế và pháp luật Việt Nam. Ai cũng biết rằng tự do báo
chí là quyền cơ bản của con người được luật pháp công nhận. Chất lượng bảo đảm
quyền tự do báo chí là thước đo thực hành dân chủ, là “gương mặt” thể hiện
trình độ khoa học, pháp luật và văn hóa của mỗi quốc gia. Thực chất tự do báo
chí là tự do thực hành chân lý và tuân thủ pháp luật. Mọi hành động lợi dụng tự
do báo chí vi phạm quyền con người, quyền công dân, lợi ích của các cá nhân, tổ
chức và đất nước, phục vụ cho những mưu đồ xấu, vi phạm dân chủ, đạo đức và
thuần phong mỹ tục, pháp luật nhất thiết phải bị nghiêm trị. Khoản 2, Điều 29,
Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền Liên hợp quốc chỉ rõ: “Trong khi thực hiện các
quyền và quyền tự do cho cá nhân mọi người chỉ phải tuân thủ các hạn chế do
luật định nhằm mục đích duy nhất là bảo đảm việc thừa nhận, tôn trọng đối với
các quyền và quyền tự do của những người khác, đáp ứng được những đòi hỏi chính
đáng về đạo đức, trật tự công cộng, phúc lợi chung trong một xã hội dân chủ”.
Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên hợp quốc, tại Khoản
3, Điều 19 chỉ rõ: “Việc hành xử quyền tự do phát biểu quan điểm đòi hỏi đương
sự phải có các bổn phận, trách nhiệm đặc biệt. Quyền này chỉ có thể bị giới hạn
bởi pháp luật vì nhu cầu:
a. Tôn trọng các quyền tự
do và thanh danh của người khác; b. Bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự công cộng,
sức khỏe công cộng hay đạo lý”.
Việt Nam thừa nhận quyền tự
do báo chí đã được quy định trong Tuyên ngôn, Công ước của Liên hợp quốc. Khoản
2, Điều 14, Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, năm
2013 ghi rõ: “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy
định của pháp luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc
gia, trật tự an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng”; Điều 25,
khẳng định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông
tin, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.
Tại Điều 10, Luật Báo chí năm 2016, quy định, công dân có quyền tự do ngôn luận
trên báo chí. Điều 13 của Luật cũng quy định rõ: Nhà nước tạo điều kiện thuận
lợi để công dân thực hiện các quyền này và để báo chí phát huy đúng vai trò của
mình; báo chí, nhà báo hoạt động trong khuôn khổ pháp luật và được Nhà nước bảo
hộ; không ai được lạm dụng quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo
chí để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức và
công dân; báo chí không bị kiểm duyệt trước khi in, truyền dẫn và phát sóng.
Nhà nước Việt Nam không chấp nhận báo chí tự do “ngoài vòng pháp luật”. Những
cá nhân, tổ chức lợi dụng báo chí để “tự do” xuyên tạc sự thật, bôi nhọ lịch
sử, kích động gây rối an ninh trật tự, chia rẽ, gây hận thù, truyền bá chủ
nghĩa ly khai, can thiệp vào công việc nội bộ đất nước, tung ra những thông
tin, hình ảnh khiêu dâm, kích dục độc hại không phù hợp với thuần phong mỹ tục
của dân tộc,… sẽ bị nghiêm trị. Như vậy, luật pháp quốc tế cũng như pháp luật
Việt Nam và các quốc gia khác đều thừa nhận quyền tự do báo chí, tự do ngôn
luận trên báo chí của mọi tổ chức, cá nhân. Tuy nhiên, đó không phải là quyền
“tự do tuyệt đối”. Khi thực hiện quyền này, con người phải chịu những hạn chế
nhất định nhằm bảo vệ lợi ích chung của xã hội, nhà nước, của người dân. Trên
thực tế, Nguyễn Văn Hải (Hải “điếu cày”) đã có những hành vi vi phạm pháp luật
như nêu trên và đã bị luật pháp trừng trị đích đáng.
Hiện nay, Việt Nam có gần
19 ngàn nhà báo được cấp thẻ, làm việc ở trên 800 cơ quan báo chí, với đủ các
loại hình từ truyền thống đến hiện đại, hằng ngày, hằng giờ chuyển tải thông
tin trong nước và quốc tế một cách khách quan, trung thực, đáp ứng đầy đủ nhu
cầu người dân trong cuộc sống. Báo chí Việt Nam còn là diễn đàn, phương tiện
phản biện xã hội tích cực; là phương tiện kiểm tra, giám sát thực thi pháp
luật, công cụ bảo vệ lợi ích xã hội và quyền, nghĩa vụ của người dân; tham gia
có hiệu quả trong đấu tranh, ngăn chặn sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo
đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, xây dựng xã hội dân chủ, văn
minh, tiến bộ, đất nước giàu mạnh. Cùng với đó, qua internet, người
dân Việt Nam còn được tiếp nhận những thông tin nhiều chiều từ CNN, BBC, TV5,
NHK, DW, Australia Network, KBS, Bloomberg, AFP, AP, Reuters, Kyodo, v.v. Nhiều
tổ chức và chuyên gia quốc tế đánh giá: Việt Nam là quốc gia có tốc độ phát
triển internet hàng đầu khu vực, đặc biệt là mạng xã hội.
Đó là những minh chứng sinh
động cho việc bảo đảm quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận trên báo chí ở Việt
Nam; đồng thời, bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc, vu cáo Nhà nước Việt Nam vi
phạm tự do báo chí, tự do ngôn luận của VOA và Hải “điếu cày”.
MT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét