LM NGUYỄN NGỌC NAM PHONG CẦN BIẾT GIỚI HẠN CỦA TỰ DO TÔN GIÁO
Trong
thế giới hiện đại, mọi nhà nước đều khẳng địnhquyền tự do tôn giáo trong
xã hội, đồng thời nhấn mạnh nguyên tắc: Mọi hoạt động tôn giáo phải
thực hiện trong khuôn khổ pháp luật.
Điều
đó cho thấy, tự do tôn giáo là có giới hạn. Vì thế, một số người đang lấy tư
cách tín đồ thay thế tư cách công dân trong hoạt động xã hội như một số chức
sắc (có học) Công giáo Nguyễn Ngọc Nam Phong, Đặng Hữu Nam... cần nhận thức
nghiêm túc về vấn đề này.
Các
nước phương Tây thường tự vỗ ngực rằng họ có quan điểm về tự do tôn giáo thông
thoáng nhất cũng đã phải thay đổi khi gần đây nhà nước Hồi giáo ISIS xuất hiện.
Và họ hành động can thiệp vì sự an toàn xã hội cho cộng đồng là tối thượng.
Khi CH
Pháp phải chịu nhiều ảnh hưởng tiêu cực vì một bộ phận cực đoan trong cộng đồng
Hồi giáo đã lợi dụng tự do tôn giáo để có hành động vi hiến, các cơ quan lập
pháp, hành pháp của nước này đưa ra một số biện pháp cứng rắn.
Ngay
sau các cuộc tiến công khủng bố vào tháng 11-2015, chính quyền Pháp đã khám xét
hơn 3.000 ngôi nhà và đã quản thúc khoảng 400 người vì nghi ngờ có liên quan
đến hồi giáo cực đoan.
Bộ
trưởng Nội vụ Pháp Bernard Cazeneuve hôm 2-8- 2016 thông báo, nước này đã đóng
cửa khoảng 20 nhà thờ Hồi giáo và phòng cầu nguyện như một phần trong cuộc
chiến chống lại tư tưởng "cực đoan". Các địa điểm tôn giáo này được
cho là nơi rao giảng tư tưởng Hồi giáo cực đoan. Ông nói: “Không có nơi
nào ở Pháp dành cho những kẻ muốn kêu gọi, kích động lòng thù hận trong các
phòng cầu nguyện hay trong nhà thờ Hồi giáo và cả những kẻ không tôn trọng các
nguyên tắc nhất định”.
Không
chỉ các hành động liên quan bạo lực hay khủng bố, mà trong cư xử hằng ngày,
ngay cả việc ăn mặc có biểu hiện lợi dụng tự do tôn giáo cũng bị cấm. Ở Bỉ, Tây
Ban Nha, Hà Lan, Pháp và bang Tessin (Tét-sin, Thụy Sĩ) cấm phụ nữ Hồi giáo mặc
Burka (buốc-ca - kiểu áo dài che toàn thân). Tòa án Nhân quyền châu Âu đã phán
quyết coi điều luật nghiêm cấm như vậy là chuẩn xác.
Ở CHLB
Đức, luật pháp không cấm phụ nữ theo Hồi giáo mặc Burka tại nơi công cộng,
nhưng cấm nữ sinh dùng Niqab (tấm màn che mặt, thường được dùng cùng áo choàng
mầu đen) khi đến trường.
Trang
mạng bpb.de thuộc Trung tâm giáo dục chính trị Liên bang - cơ quan trực thuộc Bộ
Nội vụ CHLB Đức, đăng bài Những giới hạn của tự do tôn giáo, có đoạn viết: “Tự
do thực hành tôn giáo là một trong các quyền cơ bản của con người, được xác
định trong tất cả các hiến pháp và trong Tuyên bố Nhân quyền của Liên hợp quốc.
Nhưng tự do này không phải là tuyệt đối. Tự do tôn giáo bị hạn chế trong những
quyền cơ bản và quyền của con người khi có sự cạnh tranh, vi phạm tự do của
người khác. Nhà nước có nhiệm vụ bảo vệ các quyền cơ bản khi có cạnh tranh và
mang lại một cân bằng xác đáng... Với các giới hạn của các quyền cơ bản - đặc
biệt là quyền tự do thực thi tôn giáo - thì trách nhiệm thuộc về trật tự nhà
nước và tòa án. Cần nhận biết sự tách biệt giữa nhà thờ với nhà nước và cần chỉ
rõ các giới hạn. Giới hạn ở đây là phải nhận thức rằng, giới luật tôn giáo
không phải là xác định trật tự chính trị, cần phải được ràng buộc qua việc tôn
trọng các quyền con người. Cứu rỗi tôn giáo không thể là nỗ lực phấn đấu về
chính trị…”.
Dẫn
chứng và quan điểm và việc làm nêu trên cho thấy, chính quyền các nước phương
Tây không làm ngơ trước bất kỳ hành động nào đi ngược quy định chung của xã
hội, dù người vi phạm là thành viên một cộng đồng tôn giáo. Họ hành động trên
cơ sở nguyên tắc: "Tự do tôn giáo là có giới hạn". Rất
nhiều người bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì có hành vi nhân danh tôn giáo mà
vượt qua những giới hạn luật pháp cho phép.
Vậy
nên thiết nghĩ, dù ở Việt Nam hay phương Tây thì việc đề nghị Nhà nước giải
quyết yêu cầu nào đó là quyền của người dân. Tuy nhiên, Nhà nước lại đòi hỏi
mỗi người phải có trách nhiệm thực hiện các quyền này trong tư cách công dân,
trong khuôn khổ luật pháp, không nhân danh tư cách nào khác như kiểu hành xử
của một số Giáo xứ của Giáo phận Vinh vừa rồi.
Ngày
nay, nhân loại đã phát triển tới thời kỳ mọi xã hội đều được tổ chức, quản lý
trên cơ sở pháp luật, yêu cầu trước hết mỗi người phải là một công dân sống,
làm việc theo pháp luật. Nhân loại đã đi qua thời tôn giáo nào đó tự cho mình
quyền đứng trên pháp luật. Chính Giáo hội Công giáo Việt Nam cũng đã và đang
thảo luận xây dựng "Luật tự do tín ngưỡng và tôn giáo".
Vì thế không ai có thể tự cho mình có quyền nhân danh tôn giáo để đưa ra đòi
hỏi phi lý, tự tung tự tác tụ tập gây rối xã hội, bất chấp luật pháp như Nguyễn
Ngọc Nam Phong, Đặng Hữu Nam...
Lựa
chọn chế độ chính trị, mô hình nhà nước, đường lối phát triển kinh tế của một
dân tộc không phải do tổ chức tôn giáo hay nhu cầu tín ngưỡng của công dân
quyết định. Sự lựa chọn đó là ý chí của toàn dân cả người có tín ngưỡng và
không có tín ngưỡng được tuyên bố trong Hiến Pháp. Vì vậy, công khai kêu gọi
lật đổ chế độ như Nguyễn Ngọc Nam Phong là vi hiến.
Đất
nước Việt Nam có được độc lập, tự do, phát triển như ngày nay là thành quả của
các thế hệ đi trước trong lịch sử hàng ngàn năm nay, từ thời các nhà nước phong
kiến. Mỗi thời kỳ, mỗi mốc lịch sử đều có những vĩ nhân đã có công dựng nước
lãnh đạo toàn dân dựng nước và giữ nước, được nhân dân tôn vinh, ngưỡng mộ,
kính trọng. Xúc phạm, phỉ báng cuộc kháng chiến của dân tộc, đánh đuổi đế quốc,
giải phóng nhân dân, thống nhất đất nước; Xúc phạm, phỉ báng những nhân vật
lịch sử, anh hùng dân tộc như những gì mà Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong đã và
đang làm là xúc phạm dân tộc, xúc phạm tình cảm của nhân dân.
Ngay cả giáo lý, giáo luật Công giáo cũng không có và không hề khuyến khích
điều đó. Ngược lại Kinh Thánh dạy các Cơ Đốc Nhân (tức Người xưng nhận đức
tin vào Đức Ki Tô) rằng: (1).Phục tùng nhà cầm quyền (Rôma.13:1;
Tít.3:1; 1Phi.2:13); (2).Tôn trọng nhà cầm quyền (Rôma.13:7; 1Phi.2:17);
(3).Ủng hộ nhà cầm quyền (Mathi.22:21; Mác.12:17; Luca.20:25; Rôma.13:6-7).
Lịch
sử cũng đã xác thực những bài học cay đắng về tham vọng thế tục, can thiệp quá
đáng vào chính trị của các tôn giáo, trong đó có Công giáo. Những tư tưởng cực
đoan như linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong chỉ làm méo mó đi hình ảnh người Công
giáo trong nhận thức của nhân dân, trong thiện cảm của chính quyền và cũng
chính nó làm cho cả tín đồ Công giáo cảm thấy lạc lõng, bị cô lập trong lòng dân
tộc.
Do
vậy, những việc Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong đã và đang làm xét đến cùng là
nhằm làm tổn hại uy tín của Nhà nước Việt Nam, xúc phạm nhân dân và phải chăng
qua đó để trực tiếp, để hậu thuẫn, tiếp tay cho một số người đã và đang nhân
danh tự do tôn giáo để thực hiện mưu đồ chính trị đen tối? Những hành động đó
cần phải được pháp luật nghiêm trị.
Công Bằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét